""

Xem phim lời hồi đáp 1988

Share:

Người lớn ai cũng bắt đầu câu chuyện thanh xuân muôn thuở của mình bằng câu nói: “Thời đi học là quãng thời gian đẹp nhất của đời người.” Đó là quãng thời gian bồng bột nhất, đơn thuần nhất: không còn là trẻ con cũng chẳng phải là người lớn. Đó là quãng thời gian mà ta uống đến đổ gục, hát đến khàn họng, cười đến rơi lệ, khóc đến bò nhoài. Đó là quãng thời gian mà khi nhìn lại ta sẽ bật cười vì những sai lầm khờ dại, ngây ngô của tuổi trẻ. Chính vì thế mà những câu chuyện đẹp đẽ đến nao lòng của thời thanh xuân đã bước vào vô số những cuốn sách, những thước phim được để đánh thức những kí ức đẹp đẽ ẩn giấu trong trái tim mỗi người. Và trong đó không thể không nhắc đến một bộ phim đã làm tan chảy trái tim của hàng ngàn khán giả bằng một câu chuyện tràn đầy tình thương và ý nghĩa nhân văn, đó là bộ phim “Lời hồi đáp 1988”, hay còn được gọi bằng cái tên quen thuộc là “Reply 1988”.

Bạn đang đọc: Xem phim lời hồi đáp 1988

Đây là “đứa em út” trong bộ ba phim thanh xuân “Lời hồi đáp” của Hàn Quốc, bao gồm “Lời hồi đáp 1997”,“Lời hồi đáp 1994”“Lời hồi đáp 1988” do đạo diễn Shin Won Ho nắm chính. Khác với hai bộ tiền nhiệm, “Lời hồi đáp 1988” không chỉ tập trung vào mối tình thanh xuân của các cô cậu bạn thân chung xóm mà nổi bật hơn cả là tình yêu gia đình và tình nghĩa hàng xóm đầy cảm động. Tuy được phát sóng vào năm 2015 nhưng bộ phim bỗng dưng được “hồi sinh” khi chốc lát giành được sự quan tâm của biết bao khán giả vào đầu năm 2020 và một lần nữa lại lọt vào bảng xếp hạng những bộ phim Hàn có lượt xem nhiều nhất. Vượt qua sự mong đợi, “Lời hồi đáp 1988” không chỉ đưa người xem ngược dòng thời gian trở về với thời kì nhiều biến động của đất nước Hàn Quốc, mà còn cất lên khúc ca chân phương, êm đềm về tình yêu thương.


*

Câu chuyện xoay quanh năm gia đình ở một khu phố nhỏ tên là Ssangmun-dong, thuộc quận Dobong, thành phố Seoul và hành trình thanh xuân của những cô bé, cậu bé lớn lên trong khu xóm. Ngay từ những tập đầu tiên, Ssangmun-dong đã hiện lên trong mắt khán giả là một khu phố không hề hào nhoáng, xa hoa mà thật yên tĩnh, bình dị. Ở đây, mỗi gia đình đều phải trang trải với cuộc sống đầy rẫy những thiếu thốn về vật chất nhưng không vì thế mà làm mất đi tình cảm sâu sắc giữa họ. Tuy bối cảnh những năm 80 chỉ làm nền cho những giá trị tinh thần cao đẹp của con người, họ cũng khéo léo thể hiện được tình hình chính trị và phong cách sống của người Hàn vào những năm ấy. Đó là thời kì loạn lạc khi đất nước Hàn Quốc chìm trong những cuộc biểu tình đòi dân chủ của học sinh, sinh viên và trong phim ta có thể thấy được hình ảnh ấy thông qua nhân vật Bo Ra (chị gái của Duk Sun) khi cô tham gia vào những cuộc biểu tình và bị bắt khi phát hiện. Năm 1988 đánh dấu lần đầu Hàn Quốc ra mắt với thế giới sau khi vượt qua được những thăng trầm về chính trị và đói nghèo, sau cột mốc này là làn sóng Hallyu đầu tiên vào cuối thập niên 90 nhằm quảng bá văn hoá đất nước đến với bạn bè năm châu. Chúng ta có thể chứng kiến lại những xu hướng thời trang ở thập niên 80 với những quả tóc xoăn tít của những bà mẹ hay cách trang điểm “mắt xanh môi đỏ” của các thiếu nữ “làm mưa làm gió” trong giai đoạn đó. Bối cảnh được đầu tư vô cùng kỹ càng và sát với hiện thực: không phải những ngôi nhà cao tầng hiện đại mà là những ngôi nhà thấp thấp mang đậm văn hoá Hàn Quốc, không phải những chiếc điện thoại thông minh mà những nhân vật phải liên lạc bằng chiếc điện thoại bàn cổ điển, nghe nhạc bằng đài ra-đi-ô, không có những chiếc máy dọn tuyết hiện đại mà phải dùng xỉ than rải ra đường để ngăn chặn đường trơn trượt mỗi khi trời mưa hay mùa tuyết về. Tất cả đều được tạo dựng vô cùng tỉ mỉ và chi tiết, góp phần làm nên cái đặc sắc “có một không hai” của bộ phim. Trong một lần phỏng vấn, nhà làm phim đã tiết lộ rằng: “Cả đội đã có khoảng thời gian cực kì khó khăn để truy tìm được hết những đồ cổ ấy. Chúng tôi phải lục tìm trên các trang web cũ, bán đấu giá ở cả các trang nước ngoài.” Vậy nên thành công của bộ phim không dừng lại ở nỗ lực không ngừng nghỉ của dàn diễn viên, của kịch bản hấp dẫn mà còn là công sức và sự chăm chút, sáng tạo và kiên trì của đoàn làm phim. Quả thật xứng đáng phải không nào?

Bối cảnh của bộ phim được dàn dựng khéo léo như thế cốt chỉ để góp phần làm đòn bẩy vô cùng vững chắc để nâng tầm những giá trị nhân văn sâu sắc ẩn chứa trong từng cảnh quay, từng tình huống truyện. Không vội vã, không quá kịch tính, không có những cảnh hành động giật gân, suốt từ đầu đến cuối chỉ là những thước phim nhẹ nhàng, đơn thuần, chậm rãi, “Lời hồi đáp 1988” vẫn khiến người xem không thể rời mắt bởi những cung bậc cảm xúc êm đềm đến khó tả, khiến người người phải nghẹn ngào. Đến cả tôi, một cô gái trước đây chưa từng có ấn tượng với phim tình cảm Hàn Quốc, cũng phải nghẹn ngào trong tiếng khóc qua từng tập phim. Một thứ tình cảm bình dị mà vô cùng quý giá xuyên suốt bộ phim trước tiên là tình bạn thời thơ ấu keo sơn khăng khít của cô bé Duk Sun và bốn cậu bạn hàng xóm đại diện cho năm gia đình của khu phố. Người xem chắn hẳn không khỏi xao xuyến và có những màn cười sảng khoái trước cô bé Duk Sun hồn nhiên nhưng lại mang một trái tim ấm áp, cậu kỳ thủ cờ vây Choi Taek vốn là một thiên tài nhưng lại vô cùng khờ khạo trước những công việc đơn giản hằng ngày, cậu bạn tinh nghịch Dong Ryung luôn pha trò quậy phá nhưng lại rất am hiểu về cuộc sống, anh chàng Jung Hwan có vẻ lạnh lùng nhưng lại rất ân cần, quan tâm mọi người và cuối cùng là cậu lớp trưởng Sun Woo chu đáo, điển trai, là hình tượng của biết bao cô gái. Họ là sự tổ hợp của những tính cách, hoàn cảnh khác nhau, song lại hoà hợp một cách không ngờ như vậy. Tình bạn của họ không chỉ dừng lại ở sự hồn nhiên, trong sáng mà còn vô cùng đặc biệt. Họ không chỉ coi nhau là bạn thân, họ gọi nhau là gia đình, nơi chẳng có chỗ cho sự đố kỵ và sự hờn dỗi. Bộ ba Sun Woo, Dong Ryung, Jung Hwan sẵn sàng vì Duk Sun mà đi thi nhảy, khi Taek bị thương thì bốn người còn lại sẵn sàng mỗi người một món đồ xách hộ bạn, khi Dong Ryung vì giận bố mẹ mà bỏ nhà ra đi thì bốn người còn lại sẵn sàng từ bỏ tất cả mà chạy ngay đi tìm và thậm chí dù là tình địch thì cả Jung Hwan và Taek đều ngậm ngùi im lặng giấu kín nỗi niềm khi biết người kia cũng giống mình. Cứ thế, tình cảm của họ vượt xa cả thứ tình cảm thông thường. Họ yêu thương nhau từ khi bé xíu, bảo vệ nhau cho đến khi trưởng thành, nhớ thương nhau khi đã là những người chồng, người vợ. Dù có đi đâu, dù đã lớn lên và tự bước đi trên con đường của riêng mình thì đối với họ nơi thoải mái nhất, nơi vui vẻ nhất vẫn mãi là căn phòng của Taek, căn phòng đã chứng kiến những năm tháng họ lớn lên cùng nhau, cùng bày trò quậy phá, cùng hẹn nhau nằm dài xem phim đến nỗi chìm trong giấc ngủ từ bao giờ mà không hề biết. Chỉ cần họ ở cùng nhau thì những nỗi buồn hay tâm tình cá nhân đều tan biến trong tích tắc để nhường chỗ cho những tiếng cười rôm rả hạnh phúc.

Để vượt qua những vấn đề nan giải, những khó khăn của cuộc sống thì ngoài tình bạn khăng khít thì còn có một điểm tựa tinh thần mạnh mẽ, thiêng liêng hơn, đó chính là tình cảm gia đình. Qua những thuớc phim dạt dào tình cảm, khán giả không khỏi xúc động trước nỗi lòng của những người cha, người mẹ với tình yêu thương vô bờ bến cho con cái. Cuộc sống không phải là con đường trải dài hoa hồng mà đầy ắp chông gai, những ông bố bà mẹ trong phim luôn mang nặng nỗi lo cơm áo gạo tiền và kinh tế eo hẹp. Tuy vậy, tình yêu thương họ dành cho con cái thì không gì sánh bằng. Dù có khó khăn đến mấy, họ luôn sẵn sàng dành những điều tuyệt vời nhất, tốt đẹp nhất cho con, cố gắng gạt đi nước mắt, nỗi đau để luôn mang lại cho con những giây phút vui vẻ. Bất cứ ai khi xem xong bộ phim chắc hẳn cũng không thể quên được hình ảnh cô Il Hwa sẵn sàng vứt đi chiếc dù để chạy nhanh đến chỗ chị của Duk Sun và năn nỉ cầu xin cảnh sát đừng bắt con trong đêm mưa gió bão bùng. Hay hình ảnh bà ngoại của Sun Woo thầm lặng để lại phong bì tiền ở nhà tắm cho cô Sun Young (mẹ Sun Woo) khi nhận ra con đang đối mặt với cuộc sống khó khăn như thế nào. Và cô Mi Ran (mẹ Jung Hwan) vô cùng buồn bã khi thấy chồng con có thể tự lo cho bản thân vì niềm vui lớn nhất của cô là được giúp đỡ, chăm lo cho gia đình. Vẫn nhớ hôm ấy tốn không biết bao nhiêu chiếc khăn giấy để lau đi dòng nước mắt chảy dài hai bên má khi nghe câu thoại đầy cảm động của Bo Ra (chị Duk Sun) khi thấy mẹ che chở mình trong trời mưa bão : “Vì Chúa không thể ở mọi nơi cùng một lúc nên Ngài đã tạo ra Mẹ. Khi con cái đến tuổi làm mẹ, mẹ vẫn là vị thần bảo vệ của mẹ. Từ “mẹ” này chỉ gọi thôi cũng chạm đến tâm can. Mẹ…vô cùng mạnh mẽ.” Mẹ cũng từng là những cô gái “liễu yếu đào tơ” nhưng khi trở thành một người mẹ, mẹ chính là vị thần bảo vệ mạnh mẽ nhất. Mẹ cũng chỉ là những người đàn bà bình thường, nhưng để bảo vệ cho con thì mẹ có thể lập tức biến thành những “siêu anh hùng” sở hữu năng lực mà không ai có được. Chỉ là chúng ta chưa đủ tinh tế để nhận ra những điều ấy, chưa đủ trưởng thành để nhận ra tình thương của mẹ vĩ đại đến nhường nào. Nhưng sau tất cả sự hi sinh ấy, mẹ cũng chẳng mong được nhận lại điều gì cho mình, bởi vì món quà tuyệt vời nhất của mẹ chính là con, là nụ cười rạng rỡ trên gương mặt con. Nếu muốn mẹ được vui, chỉ một câu này thôi đã đủ rồi, hãy nói rằng: Bây giờ con cần mẹ!”

Không chỉ những người mẹ, bộ phim còn bộc lộ sâu sắc tình thương đặc biệt của những người cha, một trong những điều khiến tôi vô cùng cảm động. Chúng ta hay nhắc về mẹ, về bà mỗi khi được hỏi ai là người yêu chúng ta nhất trên đời mà thường quên mất rằng có một người đàn ông thầm lặng cũng thương chúng ta bằng trời bằng bể. Bố có thể tỏ ra nghiêm khắc, cứng rắn, bố có thể không giỏi nói những lời yêu thương trìu mến như mẹ nhưng điều đó không có nghĩa là tình thương của bố nhỏ bé hơn bất kì ai trên thế gian này. Qua hình ảnh các ông bố được khắc hoạ trong bộ phim, những người con như tôi mới phần nào hiểu thêm được tấm lòng bao la của bố. Tôi vẫn nhớ mãi cảnh chú Moo Sung ( bố của Taek) không làm chủ được bản thân khi nghe tin máy bay chở Taek có thể gặp nạn dù bình thường ai cũng bảo chú trông thật bình tĩnh và không hề lay động kể cả khi nghe tin trộm đột nhập vào khu xóm. Ấy vậy mà vì lo lắng cho con trai mà trong chốc lát chú đã mất cả kiểm soát khi không ngần ngại đập bể cả chiếc ổ khoá đến chảy máu để tìm số điện thoại liên lạc với Taek và hét lớn vào chiếc điện thoại để hỏi Taek đang ở đâu. Còn chú Dong Il (bố Duk Sun) tuy lúc nào cũng tỏ ra nghiêm khắc nhưng khi Duk Sun tức giận bỏ đi thì mua một chiếc bánh kem và dắt tay cô về nhà hay khi Bo Ra chuyển ra ký túc xá thì dù còn trong giờ làm việc nhưng chú vẫn quyết định ra gặp Bo Ra để đưa bịch thuốc và chút tiền tiêu xài cho cô. Bố lúc nào tỏ ra mình thật mạnh mẽ trong mắt các con nhưng thật ra bố vẫn có những lúc yếu đuối, mềm lòng. Bố che giấu đi nỗi đau, nước mắt, kiên trì trụ vững là vì có người cần phải bảo vệ, đơn giản thế thôi… Khi trưởng thành và nhận ra những điều đó, người con cũng sẽ dần hiểu được lòng cha mẹ. Tuy đôi lúc còn hồn nhiên vô tư nhưng những người con trong bộ phim cũng luôn thầm quan tâm lo lắng cho cha mẹ vậy nên không chỉ tình yêu thương của cha mẹ mà chính lòng hiếu thuận của con cái cũng làm tôi có những màn khóc nức nở. Đó là món quà sinh nhật ấm áp mà Taek dành tặng cho bố dù cho kỳ thi có mệt mỏi cỡ nào, đó là bữa tiệc sinh nhật bất ngờ mà Jung Hwan tổ chức cho mẹ khi thấy mấy ngày nay mẹ luôn giữ vẻ buồn rầu, đó là những lời nhắn nhủ và cảm ơn đầy cảm động của ba đứa con dành tặng cho chú Dong Il nhân ngày nghỉ hưu. Chính những cử chỉ, hành động, lời nói tưởng chừng thật giản dị ấy vẫn có thể lay động trái tim của biết bao khán giả và càng khẳng định rằng tình cảm gia đình là quý giá và thiêng liêng nhất, nó là cái nôi tinh thần vững chắc nhất, là nơi mà con người ta tìm về sau một chuyến đi mệt mỏi, là nơi có những người dù không phải lúc nào cũng thấu hiểu ta nhưng luôn sẵn sàng dang tay đón chúng ta trở về: “Có lẽ, người nhà là không hiểu nhất. Nhưng hiểu hay không có gì quan trọng chứ? Cuối cùng, gạt bỏ đi khoảng cách. Không phải là đầu óc không có gì không biết. Mà là tay nắm tay, trái tim kiên quyết không chịu buông tay. Xét cho cùng vẫn là người nhà. Đừng nói là anh hùng, dù là ông nội của anh hùng, đến giây cuối cùng cũng muốn trở về bên người thân của mình” – Duk Sun chợt nhận ra khi cùng bố tay trong tay trở về nhà.

Xem thêm: Xem Phim Hội Diễn Âm Nhạc 3: Lễ Tốt Nghiệp (High School Musical 3

Một điểm nhấn nữa vô cùng đặc sắc của bộ phim chính là tình làng xóm láng giềng. Mỗi gia đình đều có những khó khăn riêng, song họ đều đùm bọc lẫn nhau, cùng chia ngọt sẻ bùi, chung tay vượt qua những gian nan của cuộc sống. Ngay từ đầu phim, ta sẽ bất giác mỉm cười trước cảnh các bà mẹ thường ngày tụ họp trên chiếc phản quen thuộc trước cổng để chia sẻ chuyện chồng con hay cảnh những ông bố đêm đêm ngồi uống rượu giải bày tâm sự và cảnh mỗi nhà chia nhau nấu một món rồi chia sang các nhà khác, thế là có một bữa ăn ngon. Họ giúp đỡ lẫn nhau từ những việc nhỏ nhặt nhất, có gì cho nấy, cho được bao nhiêu thì cho. Nhà giàu hơn thì thỉnh thoảng mời cả xóm đến ăn những món thịt đắt tiền, nhà nghèo hơn thì mang cho nhau bát kim chi tự muối. Khi Duk Sun được lên sóng trong thế vận hội Olympics hay khi Taek có cuộc thi cờ vây ở nước ngoài thì nhà nhà trong xóm đều chăm chú cùng ngồi xem ti vi. Khi nghe tin Taek có thể gặp nạn thì cả xóm đều hốt hoảng chạy nhanh ra ngoài nghe ngóng tin tức. Khi nghe tin cô Il Hwa (mẹ Duk Sun) nghi ngờ mắc bệnh ung thư thì cả xóm đều lo lắng, “đứng ngồi không yên” cho đến khi biết rằng cô vẫn khoẻ mạnh thì mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Vốn dĩ là năm gia đình khác nhau nhưng tình cảm gắn bó giữa họ thì chẳng khác gì một đại gia đình, cái gì cũng chia cho nhau, cái gì cũng kể cho nhau, chuyện của nhà này là mối lo chung của nhà kia, bất cứ thành viên nào có vấn đề cũng đều nhận được sự quan tâm, lo lắng và chung tay giải quyết của cả xóm. Họ cùng nhau đi qua bao năm tháng, đến khi phải rời xa khu phố thì ai cũng bồi hồi quyến luyến, không ghìm được nỗi xúc động. Ai trên đời lại không hạnh phúc khi có được tình làng xóm sâu nặng, đơn thuần và tuyệt vời đến thế?

Một điểm sáng nữa của bộ phim chính là tình yêu đôi lứa tuổi học trò vô cùng đẹp đẽ. Cũng như hai phần trước thì phần này cũng có mô típ “quá trình tìm chồng” cho nữ chính nhưng mà điểm độc đáo của nó không phải nằm ở việc người chồng là ai mà là quá trình trưởng thành của Duk Sun trong chuyện tình cảm, nhất là câu thoại quan trọng của Dong Ryung: “Đừng quan tâm ai thích cậu, hãy nghĩ xem người mà cậu thích là ai!” đã đánh thức được trái tim nhỏ bé của cô và nhờ đó mà cô tìm được nửa kia của cuộc đời mình chứ không phải là nghe lời những người bạn mà gượng mình thích một ai đó. Những câu chuyện tình cảm thời thanh xuân hồn nhiên và cũng vô cùng cảm động của Duk Sun, Taek, Jung Hwan, Sun Woo và Bo Ra hẳn sẽ mang lại kỉ niệm những năm tháng “thầm thương trộm nhớ” tuổi học trò mà bất cứ ai cũng sẽ bồi hồi xao xuyến khi nhìn lại.

Mỗi giây phút của bộ phim trôi qua đều đọng lại trong tâm trí tôi và khán giả những khung cảnh khu phố Ssangmun-dong đẹp đẽ, nên thơ. Đẹp ở đây không phải là vì những ngôi nhà xa hoa hay những cảnh sắc thiên nhiên hùng vĩ, đẹp là vì những tình cảm cao quý, ấm áp giữa người với người và những giá trị lớn lao mà nó đánh thức trong tâm hồn mỗi người. Có những câu thoại rất đáng nhớ thể hiện cái nhìn vô cùng tinh tế và mang đậm triết lý về cuộc sống con người mà có lẽ bất kì ai khi xem xong bộ phim cũng không thể quên được. Đầu tiên là triết lý sâu sắc về chữ “yêu”. Khi Sun Woo phát hiện rằng mẹ giấu mình để đi làm thêm cực nhọc mới tối thì cậu vô cùng buồn bã và tức giận, Bo Ra (chị của Duk Sun) đã nói rằng: “Yêu một người không phải là cho đi thật nhiều mà là tha thiết cho đi. Yêu một người không phải là không ghét mà là tuyệt đối không thể ghét.” Đây cũng là câu thoại in đậm nhất trong tâm trí tôi và quả thật không sai, khi thật sự yêu một người thì ta chỉ khao khát cho họ những điều tốt đẹp nhất. Vậy nên dù Sun Woo luôn miệng bảo không cần gì nhưng điều mà mẹ cậu hằng ao ước vẫn là cho cậu thêm thật nhiều, thật nhiều bữa ăn ngon, thêm nhiều quần áo đẹp, sự tha thiết cho đi ấy không bao giờ ngừng lại. Và khi yêu thật lòng thì dù họ có làm gì sai trái, dù họ có là kẻ thù đi chăng nữa thì ta vẫn không thể căm ghét họ, giống như việc cả Taek lẫn Jung Hwan đều cùng thích cô bạn Duk Sun nhưng khi nhận ra họ không những không hề xem nhau là tình địch mà còn lặng lẽ nhường người còn lại mà lỡ đi biết bao nhiêu cơ hội tỏ tình, cũng vì hai chữ “tình bạn”. Tiếp đến là những quan niệm về nỗi đau của người lớn: “Người lớn chỉ là đang chịu đựng. Chỉ là đang bận rộn chuyện của những con người trưởng thành. Chỉ là đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ để gánh vác trách nhiệm của tuổi tác. Người lớn cũng biết đau”. Đằng sau cái vẻ ngoài cứng rắn, nghiêm nghị của mình thì cha mẹ cũng chỉ là những người bình thường mà thôi, họ vẫn biết buồn, biết đau khổ. Dù phải tự mình chịu đựng những nỗi đau dồn nén qua ngày, dù phải gánh trên vai trách nghiệm là trụ cột gia đình vững chắc, họ vẫn chấp nhận vì xung quanh còn những người thân thương mà họ phải bảo vệ. Những điều ấy chỉ nghe thôi mà không khỏi đau nhói trong lòng. Qua những triết lý sâu sắc ấy, “Lời hồi đáp 1988” đã cất tiếng hát ca ngợi tình yêu thương sâu đậm, chân thành giữa người với người và thể hiện niềm cảm thông sâu sắc với những con người tuy phải gồng mình đối mặt với hoàn cảnh khó khăn nhưng vẫn giữ được trong mình những tình cảm quý giá, đẹp đẽ nhất.

Để tạo nên một bộ phim thành công thì không chỉ một nội dung hoành tráng, sâu sắc mà còn là nghệ thuật dựng phim và kể chuyện tài tình của đạo diễn và biên kịch. Điều đặc biệt nhất mà bản thân tôi nhận ra ở bộ phim chính là kết cấu nêu kết quả trước rồi mới giải thích nguyên nhân, cũng là một trong những điều tạo nên mạch cảm xúc đặc biệt cho người xem, như cảnh Taek gặp nạn thì phim chiếu cảnh Taek bình an vô sự nói chuyện với bố trước rồi sau đó mới bộc lộ cảnh bố của Taek đã mất bình tĩnh như thế nào khi nghe tin con gặp nạn, khiến người xem phải vỡ oà vì bất ngờ và cảm động. Điều thứ hai chính là bối cảnh những năm 80 dù rất giản dị, không mấy tốn kém và cầu kì như những bộ phim khác nhưng lại được dàn dựng rất chu đáo và tỉ mỉ. Một điểm đặc biệt nữa chính là điểm nhìn của tác phẩm. Tuy nhân vật trung tâm là Duk Sun nhưng tất cả các nhân vật khác đều được nhà làm phim khắc họa hết sức kỹ lưỡng khiến cho bộ phim trở nên đa dạng với muôn vàn sắc màu với nhiều điểm nhìn và lời dẫn truyện của những nhân vật khác nhau. Đến cả nhạc phim cũng được chọn lọc là những bài hát cổ điển từng nổi một thời của Hàn Quốc và dàn diễn viên trẻ tuy không phải là đẹp long lanh nhưng đến khi xem thì họ sẽ dần toả sáng trong lòng bạn dù chẳng được chăm chút về ngoại hình. Chỉ đơn giản là họ phù hợp, những nhân vật trong đây đều rất thật, đều rất nhập tâm và có sức hút riêng biệt khiến người xem không thể rời mắt được.

Tuy bộ phim đã lên sóng từ rất lâu nhưng mỗi lần xem lại, nó vẫn để lại trong tôi cảm giác như ban đầu. Đây cũng là lần đầu tiên mà một cô gái không hề ưa thích những bộ phim tình cảm ướt át như tôi lại vô cùng xao xuyến, tiếc nuối khôn nguôi khi một bộ phim kết thúc. Tôi chỉ muốn câu chuyện ấy không bao giờ ngừng lại, dù có cả trăm tập phim nữa thì chắc chắn tôi sẽ không ngần ngại mà xem hết bởi không chỉ bộ phim bước vào cuộc đời tôi, mà chính tôi cũng đã nhập vai vào câu chuyện kể từ tập phim đầu tiên. Từ những tập đầu tiên, tôi đã có cảm giác mình trưởng thành theo năm người bạn ấy, đã thấu hiểu được thế nào là tình cảm gia đình, tình bạn, tình làng xóm. Đến cả tập cuối, khi mọi người đều rời đi khỏi cái ngõ Ssangmun Dong ấy sau hơn hai chục năm khiến tôi vô cùng tiếc nuối như thể nó đã gắn bó với tôi từ lâu vậy. Rồi cũng sẽ đến thời điểm tuổi thanh xuân nhiệt huyết này qua đi và không bao giờ trở lại được, tất cả còn lại chỉ là kí ức, là những câu chuyện thanh xuân quý báu sẽ theo ta đến suốt cuộc đời. Thanh xuân của họ chỉ trôi qua trong chốc lát, những điều dang dở cũng chỉ hoá hư vô, để lại những tiếng thở dài tiếc nuối khôn nguôi, những bản tình ca hoài niệm du dương cứ đọng mãi trong tâm trí mỗi người.

Chỉ vỏn vẹn hai mươi tập nhưng “Lời hồi đáp 1988” đã để lại không biết bao nhiêu giọt nước mắt xúc động, bao nhiêu lần con tim ta thổn thức, bao lần tươi cười sảng khoái và bao lần lồng ngực nghẹn lại vì vui buồn lẫn lộn. Nhịp phim nhẹ nhàng, chậm rãi nhưng ta lại không thể một lần “tua nhanh” vì trong đó là cả một khoảng trời hoài niệm, cả một không gian chan chứa đầy tình thương đang vẫy gọi bạn trong từng thước phim. Có những điều không thể nói ra thành lời, vậy nên chỉ khi thực sự tự mình thưởng thức bộ phim, ta mới có thể cảm nhận được hết từng cung bậc cảm xúc mà bộ phim đã xây dựng và khó lòng rời khỏi thế giới tuyệt vời ấy. Không đảm bảo rằng đây là bộ phim hay nhất nhưng chắc chắn nó sẽ là bộ phim gây thuơng nhớ nhất vì bất cứ ai khi xem xong đều sẽ tự thầm nhủ rằng phải sống hết mình với thanh xuân, phải biết yêu thương và lan toả tình yêu ấy đi thật xa, thật xa, để rồi một ngày nào đó, bất cứ nơi nào trên Trái Đất cũng sẽ ấm áp và đẹp đẽ như Ssangmun Dong vậy.

Bài viết liên quan