""

Đọc truyện hoàng tử lạnh lùng và công chúa thất lạc

Share:

(Chap này mình vẫn kể theo lời của Linh, mang lại dễ miêu tả, diễn đạt cảm xúc ý mà lại ^^!)

-LINH ƠI!

-Dạ nhỏ xuống ngay lập tức ạ!

Xin tự trình làng với các bạn, bản thân tên là Hà Nhật Linh, năm nay mình 17 tuổi rồi nhé! Mình đang học trên một ngôi trưởng nhỏ tuổi gần công ty mình, cơ mà đó chỉ hoàn toàn có thể coi là vượt khứ thì đúng hơn.Bạn vẫn xem: Đọc truyện hoàng tử lạnh lùng và công chúa thất lạc

vì sao ư? vày mình học rất lắm nhé! Mình vừa được một học bỗng dưng toàn phần tại một ngôi trường cực kì to cùng đẹp, và bây giờ chính la ngày thứ nhất mình mang đến trường mới, này cũng là tại sao mẹ mình buộc phải la hét nãy tiếng đó.

Bạn đang đọc: Đọc truyện hoàng tử lạnh lùng và công chúa thất lạc

-Ăn sáng cấp tốc đi nhỏ

-Dạ

chị em mình đó, chị em hiền và giỏi lắm, bà bầu không có ông xã đâu, nên mẹ vẫn luôn luôn thương bản thân nhất, mang đến giờ mình vẫn ko nhớ nguyên nhân mình lại tồn tại, tuy thế lại hổ hang hỏi người mẹ nên dĩ nhiên là mình cũng không có cơ hôi biết điều này rồi. Vì chưng sinh sống ngơi nghỉ vùng nông làng mạc nên bà mẹ làm nông dân, kim luôn bán tiệm tạp hóa, đương nhiên là trong lúc mẹ không hẳn ra ruộng rồi, còn phần đa lúc chị em phải đi siêng lúa thì mình hay trông tiệm góp mẹ, còn lúc mình cũng bận thì bà mẹ sẽ nhờ mang lại quyền hỗ trợ của mấy đứa trẻ hàng xóm. Bọn chúng nó lanh lẹ cùng cũng xuất sắc lắm, trả công cho chúng nó chỉ cần 1 viên kẹo là đủ. À, còn một chuyện nữa cực kỳ là quan tiền trọng, sẽ là : bà mẹ mình còn siêu trẻ nhá!

-Ăn nhanh còn tới trường nữa con, trường làm việc xa lắm, canh chừng trễ học tập đó!

-Dạ! hoàn thành ngay ạ

Ăn chấm dứt bữa sáng, tôi đem chiếc xe đạp điện quen thuộc của chính bản thân mình nhưng đang được bổ sung và sơn lại, trông nó bây giờ cứ như một chiếc xe đạp mới mua về vậy. Tôi không thích bị quê ngay ngày đầu tiên ở trường new đâu, vì tôi nghe nói chúng ta toàn là đơn vị giàu thôi.

....

Sau cả tiếng đồng hồ thời trang đạp xe thì tôi cũng đang đi vào được ngôi trường đó. Là ngôi trường Quý Tộc, không chỉ là là cái tên, mà theo như tôi biết thì ngôi trường này cũng toàn dạy mang đến quý tộc, tức bầy nhà giàu kênh kiệu cùng cả hoàng tử công chúa nào đấy nữa. Tôi không thích hợp họ, 1 phần vì tôi muốn phong lưu như họ, 1 phần vì chúng ta thực sự không thể biết đối xử lịch sự, họ luôn luôn luôn châm chọc đầy đủ đứa đơn vị nghèo như tôi. Tôi biết rõ vì thậm chí còn những đứa bên khá trả còn chê tôi thậm tệ mà.

ngôi trường Quý Tộc to lớn lắm, gồm khi cấp 100 lần căn nhà nhỏ của mẹ con tôi ấy chứ! ngôi trường sơn màu sắc kem, cánh cổng màu black to đùng, chắc là xe thiết lập cỡ lớn cũng đi qua được, trường có nhiều cây xanh được tỉa tỉ mĩ, chế tạo thành một lối đi từ bỏ cánh cổng, chiếu thẳng qua sân cỏ (nói là sảnh cỏ nhưng thật ra lối đi là xi măng còn 2 bên là cỏ) và mang lại tòa nhà chính.

Đứng ngẩn ngơ quan sát trưởng một hồi tôi bắt đầu dần thức giấc ra và bước đầu bước chân vào cánh cổng to lớn đó. Vừa vào vào tôi ngay thức thì nghe thấy một giọng nói rất trầm :

-Xin xin chào tiểu thư ạ

Tôi đơ mình quay khía cạnh về phía giọng nói. Đó là 1 người bọn ông tóc đen, có lẫn vài cộng tóc bạc, mặc áo vest đen trông rất sang trọng. Quan sát sơ qua ông hệt như một quản gia, nhưng theo lưu ý đến của tôi, chắc chắn chức vụ của ông là giám thị. Tôi mĩm cười :

-Dạ cho cháu hỏi, có bãi giữ xe cộ đạp tại chỗ này không ạ?-Vừa nói tôi vừa nhìn chiếc xe đạp điện mà mình vẫn dắt đi.

-Thưa đái thư, tại đây thường chỉ có chỗ nhằm xe hơi, còn xe đạp điện thì....

Ôi thôi! chũm là tiêu tôi rồi, tôi ngay thức thì dắt xe đạp ra ngoài, chú ý quanh thì tôi thấy ở cách trường ko xa có một thiếu nữ ngồi cạnh xe pháo nước của mình. Mừng như vớ được vàng, tôi chạy thiệt nha cho :

-Cô ơi!

-Sao cháu?

-Cô cho con cháu để nhờ xe đạp trong bên cô được ko ạ? con cháu sẽ trả tiền cùng ủng hộ nước giúp cô

-Cũng được, không quan trọng phải trả chi phí đâu cháu, mà cháu học trường kia sao?-Vừa nói kết thúc cô chỉ tay về phía ngôi trường Quý Tộc

-Vâng ạ

-Vậy sao con cháu lại đi xe pháo đạp?Cô cứ tưởng học viên trường đó toàn đi xe khá chứ?

-VẬY HẢ CÔ?-Tôi la lớn đầy bỡ ngỡ

-Ừ, cô thấy học sinh trường kia giàu lắm cơ mà

-Ơ...cháu chỉ là nhận học bỗng dưng thôi ạ, nhà cháu xe thứ còn không tồn tại nữa, đem đâu ra xe tương đối như họ

-Ừ thôi được rồi, cháu cứ nhằm xe sống đây, ra về rồi rước

-Dạ...dạ...cháu cảm ơn cô nhiều lắm

Xong, đã xử trí được vụ xe pháo đạp, tôi mừng húm chạy về ngôi trường

Vê mang lại trường, tôi theo thầy giám thị (tức người đàn ông trong cứ như cai quản gia ban nãy) vào gặp thầy hiệu trưởng để dấn lớp cùng nghe về một vài quy định của trường đối với học sinh, điều kì dị là những hình thức đó không rất nhiều mà cũng không còn nghiêm khắc, cứng cáp vì tại đây toàn quý tộc phải họ hại sẽ gian nguy tới tính mạng con người nếu như quá nghiêm khắc.

Sau khi đã nhận được sách vở, thời khóa biểu, tôi đi tìm cái tủ của bản thân mình (trường gồm có ngăn tủ để học sinh chứa sách vở, không bắt buộc phải đưa tới mang lui nhiều). Bước đi trên hành lang, tôi chăm chú đọc tờ giấy chỉ vị trí cái tủ và thỉnh thoảng tôi lại ngửa mặt lên xem cho tới chỗ mẫu tủ chưa. Thật kì quặc vì tôi thấy vào nguyên một hiên chạy dài dài đầy tủ, bao gồm 2 song tủ nổi bật nhất (tức là 4 loại tủ, 2 chiếc tủ kế nhau là 1 trong đôi), 1 đôi màu hồng, 1 song màu vàng, vào khi tất cả những mẫu tủ còn sót lại màu trắng. Tôi thấy thật lạ, băn khoăn ai mà lại thích đùa nổi nuốm nhĩ?

Vừa lúc vẫn mơ màng, hốt nhiên tôi nghe tiếng cái nàng sinh la siêu to :

-A!HOÀNG TỬ ĐẾN RỒI!

Cô nữ làm tôi không còn hồn, nếu như không thăng bởi tốt, có khi tôi đã lộn đầu từ trên cao xuống đất rồi ấy chứ. Sau khoản thời gian đã bình tĩnh, tôi nhìn theo phía mà con bé dại vừa la chỉ tay về.

Xem thêm: Cho Em Gần Anh Thêm Chút Nữa 2016, Cho Em Gan Anh Them Chut Nua (2016)

Kết quả là : Chả tìm tòi gì vày quanh cái tên ấy là 1 trong những rừng con gái lẫn nhỏ trai, không xẩy ra vây như chàng trai ban nãy, tên này còn có vẻ gồm uy quyền, mọi bạn chỉ đứng thành hình cung cấp nguyệt mà quan sát hắn ngưỡng mộ. Sau hắn còn 2 người đàn ông nữa, một tên đeo kính đen, trong cứ như xã hội đen. Người còn lại...chính là...chàng trai ban nãy.

...................

tiết học trước tiên của tôi là máu toán. Bà cô reviews :

-Tôi thương hiệu là Huệ, tôi đã là thầy giáo dạy toán cũng tương tự giáo viên công ty nhiệm của các em, năm nay các em đã học lớp 11, không còn lạ gì trường mình và chúng ta trong lớp nữa. Nhưng từ bây giờ lớp bọn họ có một các bạn mới gửi đến. Mời em vào.

Đó chắc rằng là tính hiệu của tôi. Tôi ngần ngại bước vào và bước đi bục bảng, đứng cạnh cô

-Mời em từ bỏ giới thiệu-Cô khẽ kể khi nhận ra sự lặng ngắt ở tôi

-Chào...các...bạn...mình tên là Hà Nhật Linh, mong chúng ta giúp đỡ những hơn-Tôi nói đứt khúc vày sợ bị cười cợt nhạo, nhưng nhận ra chúng ta không hề cười đề xuất tôi nói trôi tan hơn.

-Lớp bọn họ hết bàn rồi, ai bao gồm thể cho mình Linh ngồi cùng?

-Em ạ!-Một con bạn đứng dậy, giơ cao cả và quan sát tôi mỉm mỉm cười

-Vậy thì em ngồi cạnh Lam nhé.

-Dạ-Tôi nói nhỏ đủ mang đến cô nghe và bước xuống chỗ cô bạn ban nãy

quan sát sơ qua lớp tôi thấy lớp chỉ có tầm khoảng 30 học sinh và cũng chỉ bao gồm bao nhiêu đó bàn, tuy là bàn giành riêng cho 2 tín đồ ngồi mà lại mỗi bàn chỉ có 1 học sinh ngồi. Vừa ngồi vừa suy nghĩ thì tôi nghe giờ đồng hồ cô ban không tính nói:

-Chào bạn! mình tên là Lam, hân hạnh được thiết kế quen

-Cô các bạn này thân thiên quá-Tôi nghĩ

-Chào bạn! bản thân tên Linh, khôn xiết hân hạnh được thiết kế quen với bạn, cảm ơn chúng ta vì đã ình ngồi cùng-Sau lúc suy nghĩ,tôi nói

-Không có gì mà-Nói rồi đứa bạn đó nở một nụ cười thật tươi

sau đó 1 hồi tĩnh mịch nhưng ko phải lạng lẽ nghe bà cô thao thao bất tuyệt về những lý lẽ của trường bà của phiên bản thân cho học viên nghe cơ mà là im thin thít để cân nhắc về đấng mày râu trai ban nãy. Cuối cùng, tôi mong biết thương hiệu của nam giới trai đó cần đã to gan dạng hỏi cô bạn kia :

-Bạn có biết 3 đại trượng phu trai gây để ý ban nãy sống đại sảnh không?

-Có chứ, họ lừng danh lắm cơ, đẹp trai nữa chứ - Vừa nói cô bạn đó vừa ngửa mặt lên trời mơ mộng

-Họ tên gì vậy?

-Anh chàng đón đầu là Dương Triệu Vỹ, rất đẹp trai ơi là rất đẹp trai, mà lại mà lạnh lùng lắm cơ, ảnh là hoàng tử đó, vừa khít mà vừa giàu-Cô nàng tặng luôn thông tin về hắn, tuy rằng bản thân chẳng thân yêu cũng chẳng gồm hỏi, Lam nói tiếp - chàng trai đeo đôi mắt kính đen là Nguyễn Trọng Nam, không đẹp trai bởi 2 anh kia tuy nhiên mà cũng ko tới nổi tệ, ảnh là nhỏ của ông chùm làng hội black nổi tiếng, cũng phú quý lun. Anh chàng còn lại là Hoàng Minh Duy, khuôn mặt đẹp trai, ảnh rất ít nói nhưng mà khi nói thì luôn luôn định kỳ sự, hình ảnh cũng giàu lắm, mẹ ảnh là giám đốc doanh nghiệp quảng cáo khét tiếng lắm ý

-Ồ! Ra vậy

tự nhiên đau bụng ghê khủng, nắm là lại phải quay qua ước cứu nhỏ tuổi Lam

-Nhà lau chùi ở đâu ý nhĩ?

-Ở cuối hiên nhà lầu 1 ý

Quên nói với các bạn là mình học tập ở lầu 2. Hỏi xong tôi chạy lên xin bà cô đi vệ sinh, bẫy hơi nhăn nhưng quan sát mặt tui khó chịu nên cũng mang lại đi. Tôi chạy như bay đi. Đi xong xuôi tôi thở phào dịu nhõm, thông thả trở về lớp, nhưng thay vày lên lầu rồi đi vòng về lớp thì tôi đi dưới lầu 1, tiếp đến sẽ vòng lên lầu 2 sau. Đang đi thì tôi thầy cái thương hiệu Vỹ gì đấy đang ngồi sát một đám lữa, kế đó là 2-3 xấp giấy, tôi vốn bao gồm tính hiếu kỳ nên lại gần. Thấy tôi hắn liền khuyến mãi ngay cho ánh mắt hình viên đạn. Tôi hơi lag mình mà lại cũng yên tâm lại và vờ vịt bắt truyện:

-Chào...bạn

-....-Hắn không trả lời, thật ghét bỏ

-Bạn đang làm cái gi vậy?

-Đốt thư-Hắn vấn đáp cụt lủn

-Thư gì mà bạn lại đốt?

-Thư tình

-Thư tình?

-Ừ

-Thư tín đồ ta đã dành hết cảm tình và gan góc để viết, tại sao bạn ko coi mà lại đốt đi?

-Sao cô lại quan liêu tâm? Cô cũng đều có viết mang lại tôi à?

-Gì chứ, anh sang chảnh thế này, tôi khùng sao nhưng viết đến anh?-(Thay đổi biện pháp xưng hô nhanh ghê-tác trả nói ghé tí hihi)

Nói kết thúc tôi quăng quật chạy luôn. Dẫu vậy tôi vẫn nghe tiếng hắn nói :

-Thú vị thật

Tôi hốt nhiên ngoái lại nhìn lúc nghe đến câu nói kia thì phát hiện ngay cái niềm vui đểu của hắn. Khó tính quá, tôi nói với bé dại Lam, thì bé dại cười, trên sao nhỏ dại cười? này lại bảo hắn là thế, ngày như thế nào hắn cũng chỉ đọc 1-2 lá, sót lại đốt, bởi thế cô đàn bà nào không có tiếng trong trường thì ngày nào thì cũng phải kiên trì viết thư tình mang lại hắn, nếu may mắn hắn sẽ đọc trúng là thư đó, rủi ro thì lá thư đi chơi với lửa.

mà cũng đâu cần phải có ai vấn đáp dùm, rõ ràng tôi đã chạm chán con bạn đó mà, cụ thể là con tín đồ đó, loại bạn đó tất cả tồn tại. ÔI CUỘC ĐỜI!

(Tác mang mệt lắm ùi, đi ngủ trưa tý nha, mong các bạn ủng hộ mình nhiều hơn nữa ^^!)

Bài viết liên quan