"VỪA ĐI VỪA KHÓC"

(NLĐO) - bộ phim "Vừa đi vừa khóc" do Vũ Ngọc Đãng biên kịch với đạo diễn cùng với ê cấp bách diễn viên thân thuộc đã công chiếu hơn 10 tập trên sóng VTV3 dẫu vậy vẫn chưa tồn tại điều gì mới mẻ, duyên dáng khán giả. Thậm chí, nhân vật chính bởi Lương mạnh mẽ Hải phụ trách còn gây thất vọng cho người mến mộ từng tuyệt vời bởi những vai diễn của anh trước đây.


trong thời phim truyền họa được cung cấp và phát sóng các như hiện nay, chuyện một bộ phim truyện lặng lẽ lên sóng rồi…lặng lẽ xuống sóng là bình thường. Cố kỉnh nhưng, với phim của Vũ Ngọc Đãng, một đạo diễn từng được khán giả yêu thích hợp qua: Bỗng dưng mong mỏi khóc, Tuyết sức nóng đới, ngôi nhà hạnh phúc... Cộng hưởng do dàn diễn viên trẻ, bối cảnh đẹp, tiếp thị rầm rộ trước ngày lên sóng, luôn được khán giả kỳ vọng.

Bạn đang xem: "vừa đi vừa khóc"

Họ mong đợi Vũ Ngọc Đãng bởi thương hiệu vốn có của bản thân mình sẽ "làm đề xuất chuyện" trongVừa đi vừa khóc vốn được đạo diễn này cho rằng đã ấp ủ suốt 4 năm nhưng mà rồi vẫn thuyệt vọng nhiều. Đến thời điểm này, phim quả tình "vừa xem vừa ngán" do sự cũ kỹ, lặp lại một bí quyết thiếu sáng tạo so với mọi phim trước đây của mình.


*


Những bất hợp lý và phải chăng đáng nói trước tiên trong phim này là nhân đồ dùng bà nội (NSƯT Lê Thiện) lưỡng lự cháu mình-Đông Dương (Minh Hằng) là phụ nữ giả trai. Đây là điều khó tin ở 1 người thiếu phụ đã thăng quan tiến chức bà, thừa giàu ghê nghiệm. độc nhất là bà nội sinh sống với con cháu mình từ bỏ lúc con cháu 12 tuổi, có lẽ nào nào nhận thấy cháu bản thân thuộc giới tính nào. Có lẽ nào cứ mặc quần áo nam, hớt tóc con trai, thao tác làm việc nặng nhọc là dễ ợt “qua mặt” mọi tín đồ được sao?.



“Nếu kịch bạn dạng để nhân đồ vật bà nội bị…mù thì còn hợp lý, chứ mắt sáng vậy nhưng không phân biệt con gái-con trai new lạ”- một khán giả thở dài. Ngay lập tức nhân đồ gia dụng Thêu ( Nhã Phương đóng) yêu đối chọi phương Đông Dương một giải pháp cuồng nhiệt và say đắm như vậy cũng khó khăn thuyết phục. Nhân đồ lố, đường nhân vật phụ, có tác dụng nghề mua sắm cá cảnh cũng gợi nhớ mang đến hình ảnh anh Hều vì chưng Hiếu hiền khô diễn trong Bỗng dưng ước ao khócnhưng nhân vật dụng này được thi công khá vô duyên. Nhân vật chính Hải Minh vì chưng Lương mạnh Hải diễn cũng có tính cách, số phận và tất tần tật đông đảo thứ như nhau nhân trang bị Bảo phái nam cũng vì chưng Hải diễn trong phim Bỗng dưng hy vọng khóc.




Vũ Ngọc Đãng quẩn với lối mòn cũ kỹ, quanh lẩn quẩn với hình mẫu Lương khỏe khoắn Hải, sự ưu ái đã tới mức này không hẳn là mù quáng thì còn là gì nữa?. Vô tư mà nói, Vũ Ngọc Đãng là một trong trong số ít đạo diễn được kỳ vọng các vào tài năng sáng chế tạo ra với những ý tưởng hay, độc đáo. Nhưng sau cuối với Vừa đi vừa khóc, anh chưa hẳn là “dậm chân tại chỗ” mà chính xác là một bước lùi không mong muốn trong nghệ thuật.

Xem thêm: " Dòng Sông Không Trở Lại - Dòng Sông Không Trở Lại Tập 5

Rõ ràng, Vũ Ngọc Đãng không những bê y nguyên dàn diễn viên vào phim này vào phim khác bên cạnh đó cả nội dung, cốt truyện phim. Vày thế, khi xem, khán giả lập tức nhận thấy câu nói này, nhân thứ này, cảnh tảo này, trường hợp này thân quen quá, bên cạnh đó đã gặp ở ở đâu đó rồi. Vừa đi vừa khóc gây để ý từ rất nhiều tập đầu nhờ tiếng tăm của đạo diễn với một vài ba diễn viên vào phim nhưng mà ngay kế tiếp khán giả như bị tạt “nước lạnh” vào mặt đề xuất đã tình ra. Rất có thể phim vẫn đang còn lượng người theo dõi chờ đợi, chú ý theo dõi phim nhưng chưa hẳn vì mến mộ mà dễ dàng là để hiểu rằng diễn tiến mang đến đâu, nó còn vô lý tới mức nào.


Không chỉ bị chê vì chưng Vũ Ngọc Đãng tái diễn chính mình cơ mà phim này còn gặp chỉ trích vày diễn xuất của diễn viên. Lương bạo gan Hải diễn quá gượng gập ép độc nhất là cảnh Hải Minh (Lương mạnh Hải) và Bảo Quyên (Bảo Anh) thanh minh tình cảm như đang cố kỉnh giấy đọc, chẳng cảm xúc gì cùng câu thoại quá sến. Sau thời điểm Bảo Quyên về, hai phụ thân con có những đoạn thủ thỉ xúc động cơ mà càng xem với nghe Lương mạnh mẽ Hải diễn, thay vày rơi nước mắt người theo dõi lại thấy…tức cười vì chưng sự khiên chống quá mức.

Ngoài lối diễn "một màu", chất giọng của Lương mạnh dạn Hải ẻo lả lại xuất xắc khóc lóc, mềm yếu nên mỗi lời thoại của nhân thứ không diễn đạt phù phù hợp với tâm trạng nhân vật dụng (những phim trước đây, vai diễn của Lương dũng mạnh Hải phần đa được lồng tiếng). Một người theo dõi thốt lên sững sờ: “Nói chuyện gì nhưng nghe kinh quá! Y như phát âm tiểu thuyết diễm tình vậy!”.

Không lấp nhận, trong phim này có những diễn viên diễn xuất xuất sắc như Minh Hằng, một số trong những tuyến nhân thứ phụ như: nghệ sỹ Thanh Thủy lấy nước mắt khán giả với hình ảnh người bà mẹ làm nghề đi buôn ve chai để tìm chồng, con; "bà nội bá đạo" của nhân đồ vật Đông Dương luôn mang lại tiếng cười mỗi một khi xuất hiện; nhị nhân đồ dùng Thêu (Nhã Phương) và em gái Lụa (Ninh Dương Lan Ngọc) nhí nhảnh, dễ dàng thương... Mặc dù nhiên, những tuyến phụ này vì là hình ảnh lặp lại từ những phim trước bắt buộc cũng không đủ sức cứu bộ phim.


Làm phim theo ê - kíp không hẳn là chuyện xa lạ trên nắm giới, kể cả ở Việt Nam. Chuyện một đạo diễn mắc sô biến đổi một diễn viên nào kia thành “gà nhà” rồi liên tiếp mời họ đóng góp phim quá phổ biến, như Victor Vũ - Vân Trang, lưu huỳnh - Đinh Y Nhung, Charlie Nguyễn - Thái Hòa... Một đạo diễn có tên tuổi từng từ bỏ tin xác định anh sẽ liên tục “chọn mặt nhờ cất hộ vàng” giả dụ anh tìm thấy ở người diễn viên ấy hồ hết nét bắt đầu hay có thể khai thác thành một hình hình ảnh mới. Vì chưng thế, chẳng gồm gì đáng trách nếu phần nhiều sự phối kết hợp này luôn mang đến sự bắt đầu mẻ!

Làm tầm thường một ê- kíp giúp những người dân trong cuộc tìm tìm tòi tiếng nói tầm thường trong nghệ thuật, nhưng điều đó không tất cả nghĩa đề xuất khiên cưỡng, cầm cố ép mãi vào một trong những mẫu nhân đồ dùng nhàm chán. Vào trường hợp Vũ Ngọc Đãng với Lương mạnh mẽ Hải, khán giả đang bắt gặp sự nhàm chán khi đạo diễn này nỗ lực "đo ni đóng giày" mang lại "gà nhà" bằng những vai diễn tương đồng nhau với hình tượng: công tử nhà giàu, đẹp mắt trai tốt bụng dẫu vậy mềm yếu, mít ướt. Lối mòn sáo rỗng này làm cho một đạo diễn từng được đánh giá cao đã bước thụt lùi trong sáng tạo nghệ thuật.