""

Bài thơ trong phim mùi cỏ cháy

Share:

đáng nhớ trong thơ Hoàng Nhuận cầm là phần đông bâng khuâng, nuối tiếc cực kỳ thu và khôn xiết thơ. Bên những lưu niệm về Hà Nội, đầy đủ sân trường góc phố, mặt hàng cây, làn tóc người bạn nữ và phần lớn kỷ niệm khác cũng thật khó khăn mờ phai.

Bạn đang đọc: Bài thơ trong phim mùi cỏ cháy


*

Nhà thơ Hoàng Nhuận nạm (1952-2021)

Tháng 4.2021, tôi bất thần khi dìm tin “bác sĩ Hoa Súng” Hoàng Nhuận vắt – một gương mặt của vậy hệ nhà thơ thời kháng chiến chống mỹ giải phóng dân tộc cứu nước – sẽ ra đi.

Tôi biết vắt và phát âm thơ ráng từ những năm 1966-1967 khi anh còn là một trong thiếu niên Hà Nội. Thơ anh được cam kết dưới các bút danh siêu mùi mẫn như Hoài Thương, Ánh Biếc… gì đó. Rồi ráng vào khoa Văn (Đại học Tổng hợp thành phố hà nội lúc đó), đi dạo đội, được giải thơ báo nghệ thuật và trở thành bạn của xóm điện hình ảnh (đóng phim, đạo diễn, viết kịch bản), tôi vẫn thi thoảng gặp anh, đọc với xem anh.

Mới đây, bên xuất phiên bản Hội đơn vị văn in tập thơ thứ bố của anh, tập Xúc xắc mùa thu. Anh đưa tôi xem, tôi đọc liền mạch và cảm xúc Cầm vẫn chính là Hoàng Nhuận Cầm, chẳng lẫn cùng với ai được.

Đọc Xúc xắc mùa thu, có bạn bảo ấy là 1 trong những giọng thơ “duy cảm”, “duy mỹ”, chẳng biết đúng hay sai. Riêng rẽ tôi, tôi thấy rõ ấy là 1 trong tập thơ của một “người thành phố hà nội gốc”, một quân nhân, con fan đã trải qua thời trận mạc.

Xúc xắc mùa thu, tuy nhiên tác giả của nó đã vào tuổi tứ tuần, đáng nhớ trẻ trai vẫn cứ tràn đầy “ta ngây thơ hát lại khúc ban đầu”, “ta đã đi như mèo trên tuyến đường vắng” “ta cười cợt như không khổ”, “ta cười như chưa yêu”…

Kỷ niệm vào thơ Hoàng Nhuận rứa là hầu như bâng khuâng, nuối tiếc khôn xiết thu và siêu thơ. Mặt những lưu niệm về Hà Nội, các sân trường góc phố, sản phẩm cây, mái đầu người bạn gái và đầy đủ kỷ niệm khác cũng thật cực nhọc mờ phai.

Ấy là hầu hết kỷ niệm về một thời đánh giặc chưa xa: “Anh về thủ đô hà nội chưa không còn nhớ”. lưu giữ cánh rừng ran giờ đồng hồ ve trước lúc trận đánh bắt cá đầu, nhớ “anh bộ đội” và “tiếng nhạc la”…

Nhớ phần lớn ngày mưa trường Sơn, nhớ hơn cả là những con người, hầu như đồng đội, người mất kẻ còn. Cùng có “ai biết vị sao anh đang khóc”, bao gồm ai hiểu bởi vì sao anh “đang ngồi uống rượu đôi mắt rưng rưng” mới thấu hiểu vì sao đa số câu thơ ngày thu của anh tất cả “lá rừng sốt rét” rơi xuống (bài Xuất ngũ).

Đừng trách thơ anh những nước mắt. Nước đôi mắt trong thơ Hoàng Nhuận núm là tấm lòng anh, là tình người chiến sỹ có suôn sẻ trở về khóc bè bạn đã hy sinh.

Xem thêm: Bửu Bối Thần Kì - Phim Pokemon Tổng Hợp (Tập Cuối)

Tôi nói những bài xích thơ viết về bạn bè trong tập Xúc xắc mùa thu của nắm là những bài thơ tốt nhất, xúc đụng nhất. Những bài loại này không nhiều thôi cơ mà sự lay động tín đồ đọc thiệt nhiều. Ấy là các bài Nhớ Vũ Đình Văn, dưới màu hoa rất đỏ, Mùa hoa bất tử, Xuất ngũ…

Đây là những bài bác thơ viết ra từ bỏ sự chắt lọc, chắt lọc không hẳn chỉ ở góc nhìn ngôn từ, mà là sự chắt lọc của tháng ngày, của sự việc chiêm nghiệm, của vui buồn, yêu thương ghét.

Tôi biết cuộc sống cầm súng của chũm không dài, gồm dăm bảy năm gì thôi. Tuy nhiên đó là trong năm tháng “không thể như thế nào quên” của anh. Anh call đó là số đông mùa hoa của tuổi xuân anh, dẫu vẫn biết kia chẳng là trang bị hoa trong ngày sinh nhật, hoa trước tối tân hôn cơ mà là đông đảo mùa hoa phượng đỏ “rơi bất tỉnh nhân sự ngàn trên đầy đủ hố bom đen”, “mùa hoa bạt tử trổ trên đồi” “nở hoài trên nón quân nhân”.

***

Đọc Xúc xắc mùa thu thấy vẫn một Hoàng Nhuận núm trong “những câu thơ viết chờ mặt trời”, hết sức đa cảm, thiệt thi sĩ, nhưng ngoài ra tâm hồn ấy, công ty thơ ấy đằm hơn, sâu sắc và domain authority diết hơn rất nhiều. Trường hợp quả quả thật vậy, thì chắc hẳn rằng phải cảm ơn thời gian.

Thời gian đã đến nhà thơ gồm một độ lùi xa nhằm nhìn trận đánh và thời hạn cũng vẫn là nguồn nuôi dưỡng hồn thơ anh để nó béo lên, chín thêm…

Đọc thơ của Cầm, tôi bị ám ảnh bởi không chỉ ở một góc phố phường, một tuổi thơ hà thành mà ám hình ảnh hơn về một miền đất, về một thời lửa huyết hy sinh, trong các số đó có bài bác thơ Phương ấy.

Lấy cảm giác từ nhật cam kết Mãi mãi tuổi nhì mươi của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc – người chúng ta cùng thời Đại học Tổng hợp hà nội thủ đô của mình, Hoàng Nhuận Cầm không hề làm quá trình chuyển thể một cách đơn giản, cơ mà anh viết Mùi cỏ cháy như viết về bao gồm thế hệ của anh ấy – nỗ lực hệ học tập sinh, sv “xếp cây viết nghiên”, “xẻ dọc Trường đánh đi cứu giúp nước”, viết cho chủ yếu anh và những người dân trẻ thuộc thời.

Và kịch bạn dạng Mùi cỏ cháy, nhiều vì sao trong đó có lý do quan trọng là khiếp phí, buộc phải mãi 15 năm tiếp theo mới được dựng thành phim (khởi cù tháng 12/2010). Toàn cảnh chính của phim là sự kiện “mùa hè đỏ lửa” 1972 với trận đánh tại thành cổ Quảng Trị.

Nhân vật thiết yếu trong phim là bốn sinh viên tp. Hà nội Hoàng, Thành, Thăng, Long theo lệnh tổng cồn viên xuất xứ nhập ngũ năm 1971, được huấn luyện tốc hành và ở đầu cuối đã tham gia đánh nhau tại Quảng Trị năm 1972.

Tại đây, Thành, Thăng, Long đang hy sinh, còn Hoàng suôn sẻ sống sót trở về. Bộ phim truyện được kể lại từ ký ức của Hoàng, lúc anh thăm lại mặt trận xưa. Mùi cỏ cháy vì chưng hãng phim truyện việt nam sản xuất.

***

Và khi chứng kiến tận mắt hết phim Mùi cỏ cháy, không hiểu biết sao trong tâm địa trí tôi cứ luẩn quẩn cái bóng vươn cao của cây bạch đàn trong nắng chiều Quảng Trị. Đó là loại cây mà bạn lính trẻ con trong phim trước giờ ra trận đã mong được trồng trên mộ mình nếu phải quyết tử cùng câu thơ:

“Đêm nhìn trong suốt áp ngực vào phương ấy

Gặp lại hương thơm cỏ cháy suốt thời trai

Ngôi sao rơi trên hàng thép gai dài

Cái vùng đất không giờ đồng hồ gà cất gáy…”.

Bao hăng nồng cỏ cháy rát hoàng hôn trong bài bác Phương ấy của đồng tác giả bộ phim – đơn vị thơ Hoàng Nhuận Cầm!

Bài viết liên quan